Ước Mơ Nhỏ - Tất cả vì trẻ em nghèo

Đà lạt bây giờ…

Có ai trưởng thành phía Nam mà chưa từng đi Đà Lạt? Ít lắm! Thành phố Cao Nguyên này có quá nhiều hấp dẫn để thăm viếng và nghỉ ngơi. Tôi cũng vậy. Ghé Đà Lạt không biết bao lần. Cái cầu thang chợ mấy lần rướn bước.

Đi thì phải viết! Dù chỉ viết cho mình. (Nhưng có ai đọc cũng nên thông cảm cho rằng tôi ngắt bài nhỏ ra bởi vì trong bài xen nhiều hình ảnh. Nếu để cả thì nó nặng nên chia nhỏ cho nhẹ bớt, chứ không phải câu giờ gì gì!!)

Công bằng mà nói thì lên thăm thú, chơi nghỉ ít ngày Đà Lạt thì ổn chứ bảo sống và kiếm ăn hẳn trên này thì xem ra thật khó. Ngoài cái nghề trồng hoa và trồng rau, cây trái cùng dẫn khách du lịch thì chả biết gì cho vững chắc. Ấy là tôi nghĩ thế. Chứ cứ theo mấy cụ cò đất, cò rừng và buôn bán động sản thì tiền tấn trong lòng tay…

Năm nay, tôi lại có dịp về Đà Lạt. Mà về nghỉ dưỡng chứ không phải ba lô hay bụi bặm gì. Có nghĩa là chúng tôi đi có hẳn một hướng dẫn từng trải và một nhóm bác sĩ, điều dưỡng cùng đi trông chừng có ông nào tăng xông hay ngộ độc. Càng già càng thành vốn quí mới khiếp. Cái lúc còn trẻ gối cứng, lưng  xung thì chả thấy có cơ hội nào cho ra nhẽ. Thôi thì đến đâu âu đấy!

Cái lịch trình đi cả tuần. Coi kỹ thì toàn chỗ tham quan gần xệu. Buổi chiều phần lớn tự do. Thắc mắc thì trưởng đoàn bảo các cụ già rồi, đi nhẹ, nói khẽ và thư giãn là chính. Chứ cứ LangBiang lội suối leo đèo gặp chuyện gì chúng con khó thanh minh.

Chu đáo quá! Chu đáo quá!

Cả đoàn chúng tôi ban đầu dự kiến 70 người đăng ký. Người ta thuê 2 xe đò lớn toàn ghế đờ luých. Nhưng buổi sáng tập họp thì còn 55 người lên xe. Hỏi ra thì…bất khả kháng! Đa phần bỏ ngang do không khỏe. Thế đấy! tuổi 75 -80 làm sao đêm không đái dầm đã là hạnh phúc! Có nhiêu chơi nhiêu! Thế là chúng tôi chia đôi xuất phát. Phần lớn ghế ngồi 1 người. Bác nào thích ngủ thì có thể ngả lưng ở tít phía sau. Xuất sắc nhất vẫn là can rượu chuối hột óng ả. Chuyện vui gì đâu!

Ông hướng dẫn gầy nhẳng ôm mic  hết quán triệt nội qui chuyến đi lại đến ba la về Thiền, về Tam qui, Ngũ giới. Chắc bố cháu đọc học đâu đó chút chút nên triết lý về bánh xe lớn, về chay tịnh…cũng hơi xuôi. Thích nhất cho các bà. Cứ nói đến Sư, đến Chay, đến Kinh Pháp là trật tự bất kể. Có bà còn khoe được bác Huỳnh Phi Dũng nào đó đính chính kinh Phật rất là lãng tử…

Chúng tôi nhìn ra đường. Từ ngã ba Dầu Giây trở đi, cây xanh bặt bẽ và đậm chắc. Mùa mưa vào rộ. Có những khúc đất đỏ bầm sậm điểm cây xanh nom lãng mạn vô cùng.

Chả mấy, Thành phố Đà Lạt hiện ra. Vẫn như cũ nhể? Chả lấy có một cái đèn xanh đỏ. Mạnh ai nấy chạy. Nhoáng cái đã kẹt. Nhằng cái đã thông! Đường hẹp tí. Xem ra, đám tài xế chưa quen chạy chắc nổi máu. Có một điều rõ như ban ngày là những cây thông xưa cứ thưa dần. Nó chặt! nó chết? Nó khai thác?...chẳng biết nữa nhưng nhưng con đường có rừng thông xưa nay nhiều ánh sáng hơn. Có chỗ, nắng trải bông trên đường. Tiến bộ hơn hẳn là không thấy chú hay cô xe máy nào chạy bám theo xe mình để quảng cáo lò trái cây hay cơ sở nước ép, mứt khô như trước đây.

Chúng tôi ở cái khách sạn 3 sao. Đẹp phết!

Khoản ăn thật đáng khen. Buổi sáng  Buffet rất khá. Người hơi đông nhưng cũng đủ món hợp khẩu vị người già. Ăn trưa cũng vậy. Rau Đà Lạt vẫn là một thứ mà nhiều nơi mơ ước. Chả nói xa xôi, chỉ món đọt su su xào dầu tỏi thôi, tôi chưa thấy chỗ nào ăn ngọt mà ngon lành như thành phố này!

Có một điều rất bất mãn là Đà Lạt bây giờ không lạnh nữa. Sao thế? Trả lời: chỉ thế thôi! Kém lạnh là kém lạnh. Hãy đi hỏi các nhà nghiên cứu! Những cái áo lạnh đắt tiền của mấy bà mang theo nguy cơ xếp xó. Lạnh kém thì đôi má của các cháu gái bán hàng cũng không hồng như ngày xưa. Tiếc một thời!!!

Thích nhất là cái khách sạn chúng tôi chỉ 10 phút đi bộ là đến chợ. Mà cái chợ Đà Lạt thì thích lắm. Chợ đêm càng suya. Nhưng nhủ với các bạn chưa quen thì hãy bỏ qua phía trước mà luồn ra phía sau chợ nhé. Bên ấy bán đủ thứ cái gì cũng ngon và rẻ hơn phía trước nhiều. Cái buổi tôi sắp về, chạy qua mua nguyên thùng cà rốt nạc nề, vừa sậm…cho vào máy xay tuyệt cú mèo! Nhưng các bạn nhớ cái giá bơ nhé. Bơ Đà Lạt tuyệt lắm nếu bạn biết mua. Giá cả thì vô chừng. Nhưng tôi thấy hình như những trái dài dài chén tuyệt hơn những trái tròn tròn...

Chợ buổi tối, những cái áo lạnh kiểu cách bày bán với giá rất phải chăng. Mua khéo thì rẻ, mua vụng thì mắc hơn chút xíu. Còn gì hấp dẫn hơn?

Nhưng hãy cảnh giác với những nơi mà nó đưa mình đến mua. Vừa mắc lại vừa chất lượng kém. Tôi dính vài chai nước nho ép. Những chai mua bên nhà thờ thì thật ngon. Những chai mua cơ sở…(thôi dấu tên) thì vài bữa đã nổi váng chua. Kinh! Các loại mứt khác như kiwi, chà là, ô liu, mận cơm, đào giòn, cà ớt na tuy dán nhãn Đà Lạt nhưng thực chất đa số là của nước lạ đấy nhé. Tôi nói điều này cũng là nghe lỏm được mấy em chợ đầu mối rỉ tai chứ lương hưu vài đồng còm đào đâu ra mua cho cố?

Hoa Đà Lạt vốn đẹp có tiếng. Mỗi gốc hồng đủ màu bán rẻ chỉ 10 k. Trong khi đó, gốc này dưới Sài Gòn 50 k. Tất nhiên, có người khuyên khác khí hậu có trồng tốt cũng ra hoa kém. Nhưng giời ạ! Người ta đóng thùng cho mình chỉ 100 k có 10 gốc vừa trồng vừa cho tặng không nhẽ không mua?

Vườn hoa Đà Lạt thật tuyệt vời . Chúng tôi dành cả một buổi chiều ở nơi đây. Hoa nhiều loại không kể hết. Trên 300 loại hoa được quy tụ khắp mọi miền đất nước: Cẩm tú cầu, hồng, hồng ri, xác pháo, mimosa, đồng tiền, đỗ quyên, trà mi... Tôi và mọi người la cà và chụp hình mê mải. Thật là một bữa thoải mái bước chân và tất nhiên sẽ ngủ ngon!

Bữa chiều quá ngon. Cùng mâm tôi có vợ chồng người Anh Hùng Nguyễn Hồng Thế - Đây là một trong 8 chiến sĩ cảm tử của Đặc công Rừng Sác đánh kho xăng Nhà Bè năm 1972. Chúng tôi kể cũng bạn bè. Gặp lại, thấy anh khỏe cũng mừng. Nhưng chị vợ phàn nàn:” Anh coi! Bây giờ vẫn uống như…hũ chìm!”. Cái vụ uống này không nhiều người hiểu Hồng Thế. Bởi lẽ, cái món lính đặc công nước suốt ngày trầm mình vậy thì hai thứ nước thường dùng cho ấm bụng là rượu và…nước mắm! Mà thôi! Cuối đời cả rồi, chấp nhặt làm chi cho rách việc!

Những chiến sĩ oanh liệt một thời

Anh Hùng trung sĩ Nguyễn Hồng Thế (1972) đánh kho Nhà Bè; Đại tá trung đoàn trưởng đoàn 10 (2003)

Nguyên đoàn của chúng tôi

Hết phần 1- sẽ tiếp phần 2


Tin mới hơn:
Tin trước đây:

Sáng lập viên

Ông : Đăng Thọ Dũng
Emai: dangthodung@yahoo.com
Số TK  Ước Mơ Nhỏ - Đặng Thọ Dũng: 2009206008503
Tại: Ngân hàng Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn, Chợ Mới, Đà Nẵng 
                                                                                                                                                                                                

Lời ngỏ

Sống là cho…
Triết học phương đông có câu: “Làm cho mình là làm cho cuộc sống, còn làm cho người là làm cho cuộc đời!”.
Với quan điểm nhân thiện, câu nói trên đã đi xuyên suốt lịch sử và làm nền tảng nhân ái của loài người. Đối với chúng tôi nó có một ý nghĩa cực kỳ sâu sắc...
  • Tin mới

  • Đọc nhiều nhất

Video: Tủ sách Yêu thương UMN

Nhấn vào để xem

Thư viện ảnh