Ước Mơ Nhỏ - Tất cả vì trẻ em nghèo

Về lại với Miền Tây…

Chúng tôi phải thu xếp! Nói cụ thể là Ước Mơ Nhỏ phải thu xếp sao cho thật chu đáo với chuyến đi này vì những ngày dài bọn mình phải làm rất nhiều công đoạn. Nếu đi Đà Lạt chỉ là vi vu và dong chơi thăm thú thì đi Miền Tây có cả một chương trình nặng nề.

Khi tôi ôm cái vali con con từ xe ôm bước xuống điểm hẹn thì xuất hiện một chiếc sê đan xinh xắn và Đặng Thọ Dũng đang ngồi sau tay lái cười thoải mái. Tôi lên xe và chợt thấy bâng khuâng. Bâng khuâng một nỗi nhớ kỷ niệm mơ hồ như xa lắm. Ngày ấy, cuộc hành trình đi trao học bổng Ước Mơ Nhỏ cũng chỉ có hai chúng tôi. Thấm thoắt đã hơn 10 năm…

Hơn mười năm trời vật đổi, sao dời. Ông bạn Thọ Dũng ngồi sau tay lái kia ngày đó còn trẻ trung lắm. Áo quần phẳng phiu và da trắng mịn màng. Khi tôi ngồi sau yên xe thì gã bật tay đánh tách và nói trỏng:” Vọt nhé!”. Chiếc xe phân khối lớn lao đi nhẹ hẫng và mọi thứ cứ nhoang nhoáng bỏ lại phía sau.

Còn bây giờ? Cuộc chơi cũng vẫn chỉ hai chúng tôi. Tóc hai đứa một già, một trẻ cũng bạc cả rồi. Gã ý tứ chuyển cho tôi 2 chai nước sâm Hàn Quốc coi mòi nhắc nhở khi nào thấy đuối thì…zô nước! Mà quả thật. Chặng đường Miền Tây này rõ ra xa ngái. Tôi cũng lo gã không đủ sức mà cầm vô lăng xấp xỉ cả tuần.

Nói đến Tuần! tôi chợt nhớ ra và nhẩm tính giùm gã: chỉ còn hơn 60 tuần nữa, cuộc đời anh bạn vong niên của tôi có lẽ sẽ sang một hướng ngoặt. Vui? Buồn? Tôi không biết nữa. Bởi lẽ, cái cuộc đời tôi có những khác biệt và tôi trân trọng mỗi sự khác biệt! Ngay cả những đứa con, đứa cháu, khi chúng nó thể hiện ý chí hay một nét ăn, nét ở tôi cũng hình dung phải có căn nguyên và lý do của nó. Tất nhiên, với tất cả chan tình của người từng trải tuổi đời hơn gã, tôi cũng phân tích, mổ xẻ các góc cạnh của một bước ngoặt cuộc đời. Thực lòng, tôi cũng không hình dung hướng đi ra sao, nhưng hiểu rằng: chỉ cần từ bỏ một thói quen (ví dụ bỏ thuốc lá) cũng đã là thử thách và vất vả. Huống hồ, anh bạn này sẽ phải lột xác hoàn toàn. Thôi kệ…miễn sao mình vẫn là bạn. Với tôi thế là đủ! Bởi vì, tôi giao lưu với bạn từ khi bạn chỉ là anh tốt đen, tốt đỏ đến bây giờ…

Dễ có đến nửa giờ chúng tôi không nói với nhau câu nào. Chỉ đến khi, con xe lao lên đường cao tốc Trung Lương thì chuyện trò mới mở ra…

Vĩnh Long là nơi chúng tôi đến. Những ngôi chùa Nam Tông cổ kính và thanh bình. Rất hay khi anh Thông – Một Phật tử của Nam Tông quê tại đây, từng đi học khóa Tu Mùa Hè ngoài Huyền Không Sơn Thượng đã chờ đón chúng tôi để cùng giúp Đặng Thọ Dũng cúng dường mấy ngôi chùa tại Tiền Giang và Vĩnh Long.

Chúng tôi tấp vào siêu thị. So với năm ngoái thì năm nay siêu thị Vĩnh Long tiến bộ vô cùng. Quầy hoa Đà Lạt của họ thật đẹp và hoa rất tươi. Chi nhân viên trường quầy cười cũng thật tươi giúp chúng tôi chất hoa lên xe. Khá khen thay hai thợ bốc vác thật nhiệt tình. Mồ hôi ướt đẫm cả áo, cả trán nhưng các hắn vẫn cười hoan hỉ. Nhưng thùng, hộp hàng (tứ vật dụng) dùng cúng dường được hai tay bốc vác kiêm tài xế làm gọn băng băng. Riêng tôi, sĩ quan tự phong được miễn giảm lao động nên chỉ cầm máy chụp hình.

Ngôi chùa đầu tiên là chùa Pháp Bảo. Chùa thật đẹp và yên bình. Vị Sư trụ trì thật thân thiện.

còn tiếp

Sáng lập viên

Ông : Đăng Thọ Dũng
Emai: dangthodung@yahoo.com
Số TK  Ước Mơ Nhỏ - Đặng Thọ Dũng: 2009206008503
Tại: Ngân hàng Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn, Chợ Mới, Đà Nẵng 
                                                                                                                                                                                                

Lời ngỏ

Sống là cho…
Triết học phương đông có câu: “Làm cho mình là làm cho cuộc sống, còn làm cho người là làm cho cuộc đời!”.
Với quan điểm nhân thiện, câu nói trên đã đi xuyên suốt lịch sử và làm nền tảng nhân ái của loài người. Đối với chúng tôi nó có một ý nghĩa cực kỳ sâu sắc...
  • Tin mới

  • Đọc nhiều nhất

Video: Uoc Mo Nho

Video: Tủ sách Yêu thương UMN

Thư viện ảnh