Ước Mơ Nhỏ - Tất cả vì trẻ em nghèo

tiếp theo: Đà lạt bây giờ…

Nhưng mà riêng tôi lại khó ngủ. Khi về căn phòng khách sạn rộng rinh và ấm áp. Tôi nhìn sang người bạn gái nằm cạnh chỉ mới U 70 nhưng tóc đã bạc tám phần. Nàng đã ngủ say còn tôi thì cứ nôn nao không ngủ nổi. Mở máy đọc báo thì đập vào mắt tôi là thể lệ cuộc thi viết về Thành phố tôi yêu. Ơ…sao mình không viết dự thi nhỉ. Nếu đạt giải thì chúng tôi lại có tiền đi Huế cũng nên. Mà viết gì bây giờ???

Trong nhịp thở đều đều của bạn mình. Tôi chợt nhớ cách nay mấy chục năm, khi nàng nép vào ngực tôi cũng là những nhịp thở này. Nào…cái gì đáng nhớ nhất đây? A! ngày yêu nhau, chúng tôi sóng bước bên nhau trên con đường độc đạo sau mưa sáng rỡ trong veo. Trên đầu là hoa me vàng và hoa bằng lăng tím nhạt! Ôi! Con đường!!!

Em! Anh sẽ viết về con đường của chúng ta. Con đường mà anh và em đã sóng đôi; đã làm chú rể và cô dâu; đã bươn chải hàng ngày mưu sinh và đưa đón con chúng mình đi học. Cũng con đường này, chúng ta tiễn con về trường đại học, lên giảng đường, vào xí nghiệp… và cũng vẫn bây giờ hai mái đầu của anh, của em bạc trắng vẫn đứng nơi khúc quanh của con đường chờ đón con, cháu mỗi cuối tuần về với ông bà!

Vậy đó! Anh sẽ viết! anh biết mình viết được nhưng lười viết. Nếu  được, bài viết sẽ hoàn thành trong đêm nay để sáng mai em chấm tạm.

Và…bên hơi thở nhịp nhàng của bà lão yêu thương, tôi bắt đầu gõ phím:”Có ai bảo rằng: đường là một lối người đi mãi mà thành…! Nhưng con đường về quê tôi thì khác: để có được con đường, tổ tiên của chúng tôi phải trầm mình dưới nước, móc từng gộp đất để đắp độ thành bờ…”.

Tôi cứ gõ phím, miên man mặc cho đêm Cao nguyên trôi đi…

Tôi phổ vào chữ của mình hình ảnh của mẹ, của cha, của bà con cô bác. Tôi gửi vào chữ cả mùi thơm quyến rũ của canh tập tàng, của rau đắng đất. Tôi làm gió thổi vào không gian để những ngọn cần câu đung đưa và ánh phao lãng mạn. Tôi muốn ghì lại dù cách mấy chục năm tiếng lenh keng của nhạc ngựa và vó nó lộp cộp nện nhịp nhàng trên sỏi cứng. Tôi muốn nói thay cho cha mình những phút gian nguy đối đầu với ngoại xâm…

Khi trời tang tảng sáng. Cái lạnh Đà Lạt se se lọt qua kẽ cửa thì cũng là lúc bài viết tạm xong. Nhưng…tôi lại giật mình vì thấy nó quá dài so với 1000 chữ mà người ta hạn chế. Thế là mất thêm 30 phút ngồi cắt gọt. Em tôi trở mình mở mắt cứ ngỡ bữa nay tôi dậy sớm…

Thế rồi, sau 30 phút nữa, làn phấn mỏng cố che đi những dấu phảy, dấu ngã trên khuôn trăng bạn gái tôi và chiếc thắt lưng quá tốt siết thêm gom cái vòng bụng lùng sùng của tôi. Chúng tôi dìu nhau ra thang máy.

Mọi người đã tập trung đầy sảnh. Mỗi người hỏi thăm nhau chuyện ngủ ngon, chuyến đi thật là vui vẻ. Càng vui vẻ khi các cụ, các bà chỉ phần lớn quan tâm tìm mua áo quần, đồ chơi trẻ em cho các cháu nội ngoại. Nhìn mỗi người lấy tiền ra từ bọc gói kín, khe bóp…mới thấy một điều rằng: Lôi được những tờ tiền cứng gọng kia ra khỏi chỗ cất của các sư huynh và đại tỷ chỉ là những thiên thần bé nhỏ bỉm sữa hay mít ướt khóc nhè mà thôi!

Dinh Bảo Đại, Cáp Treo, Hồ Vàng, Thiền Viện…tất tật không bao giờ bằng khu chợ nổi tiếng. Quả dâu chua chua; ngọn su non mấng; lát khoai lang dẻo quẹo…tất cả làm lên một cái chợ đặc biệt đầy lôi cuốn. Với tôi riêng còn hấp dẫn thêm bởi những giò lan Giả hạc của Di Linh, của xổ số mà nom xanh sạch đáng yêu.

Điểm tham quan cuối cùng theo yêu cầu của chúng tôi chính là chùa Linh Phước. Tất nhiên, chùa thì nhiều nhưng chúng tôi tò mò về ngôi chùa mà người ta lại gọi là…chùa Ve chai(!). Ông tài xế hăm rằng đường nhỏ, kẹt xe nên tranh thủ. Thì vưỡn! Sài Gòn mình kẹt xe cầm canh đó sao!

Xe chúng tôi nhích dần và tới cái ngã ba thì…mời quí vị xuống băng qua đường rồi cuốc bộ vào chùa. Đông khủng khiếp! Đúng là ngôi chùa dán nhiều mảnh sành, mảnh sứ. Nhưng cái kiểu dán cũng công phu lãng mạn ra phết. Tất nhiên, sự hổ lốn trong tư duy thờ phượng chỗ này hơi ảnh hưởng bởi Tây Du Ký. Chả là, bên ngoài trên tường, toàn cảnh thầy trò Đường Tăng lếch thếch trên hành trình về Tây! Thế mới biết, ông Ngô Thừa Ân nghĩ ra tiểu thuyết ma mị đến độ ai cũng tin là thật mới siêu. 18 tầng địa ngục nghe như khủng. Rất có lẽ, tay nào thiết kế Địa ngục này hắn từng làm việc dưới đó hay cũng từng bị đày đọa hay sao mà rùng rợn và thảm thiết có mào luôn. Sướng nhất khi thấy chú rồng dài chỉ 49 mét mà thân vảy lại làm bằng…vỏ chai bia. He he! Ngũ giới thì cấm chất say nhưng đây cụng, uống ruột xong thì vỏ chai làm vảy rồng gác Phật!

Lân la vui chuyện, tôi được anh bạn hướng dẫn sở tại cho biết có hơn chục cái gọi là kỷ lục của ngôi chùa như sau:

  1. Tháp chuông cao nhất Việt Nam
  2. Tượng Phật trong nhà cao nhất Việt Nam
  3. Tượng bồ đề Đặt Ma bằng gỗ cao nhất Việt Nam
  4. Tượng Bồ Tát Quan Thế Âm làm từ 600.000 bông hoa bất tử – Kỷ lục Châu Á
  5. Tượng Khổng Tước Vương bằng gỗ sao to nhất Việt Nam
  6. Ngôi chùa được tạo bằng nhiều mảnh sành nhất
  7. Gốc cây gỗ trâm chứa bộ kinh Pháp lớn nhất Việt Nam
  8. Bộ Phản bằng gỗ sao lớn nhất Việt Nam
  9. Song tùng bách hạc tác phẩm nghệ thuật được xác nhận kỷ lục tại Việt Nam
  10. Bộ bàn ghế bằng gốc cây gỗ sao chạm hình 12 con giáp lớn nhất ở Việt Nam
  11. Công trình 18 tầng địa ngục dài nhất Việt Nam

Thật lòng, tôi mê luôn khối lũa đồ sộ tạc thành tượng. Nhìn sang bên bộ bàn ghế cũng là lũa sao thì hơi ngại. Cái đầu rồng hơi quái thò lên thân rồng quấn quanh bàn; xung quanh là 12 con giáp chạm trổ. Nói thật! có cho không tôi cũng chả nên ngồi vào cái bộ kỷ lục này. Giá như, người ta chỉ để thành bộ bàn ghế trơn thôi cũng đã đủ say lòng khôi gã đê mê gốc lũa. Đàng này, họ thổi cái sự huyền bí vào thấy cảm tưởng hơi ghê làm sao!

Bỏ ngần ấy thời gian tham quan, kẹt xe, lỡ bữa, có lẽ tôi cũng nên nêu vài cảm nhận của mình về ngôi chùa này. Ve chai? chẳng qua chỉ là một cách gọi dân dã của Phía Nam khi dán các mảnh sành (Tỉ mỉ và cónghệ thuật đó), vỏ chai bia...lên sản phẩm. Nhưng các tác phẩm gọi là tượng được làm ra một cách khiên cưỡng về hình thức. Có vẻ như ông thợ điêu khắc muốn cho ra cái khuôn nào hay hình chân dung nào là ...quyền của ông ấy. Mà cái ông cầm đục chạm này có vẻ như muốn hù dọa bách tính và thiên hạ vậy. Kết hợp với quan điểm cái 9 tầng địa ngục kia thì rõ ra nhát ma người ta còn gì. Cách bố trì bài xếp có vẻ ngẫu hứng không theo kịch bản nào. Thích là phô trương thôi. Người xem chùa cứ ngoắt qua ngoắt lại buộc phải chỗ này, chỗ kia hơi chạy xô chứ không theo một logic bước chân mở lớp, bóc tách minh bạch của đa số chùa hay vườn chùa Việt. Cái cách kinh doanh chùa là thấy rõ. Toàn kiểu đúc tượng quyên tiền hay tô tượng. Ngay cái tập đoàn Tôn Ngộ Không chạy ven tường rào kia cũng tốn khối tiền. Đành rằng có tiền thì tiêu pha, nhưng nhúng Phật Giáo vào thần thông và huyền bí nhiều quá như thế này cho người ta cảm tưởng hổ lốn. Các vấn đề ăn theo như buôn bán, nhang đèn, hoa, nến...cũng nhộn nhịp quá mức. Tất nhiên, có cung thì có cầu. Song le, phải nói rằng người ta đến cầu cúng đông như thế, tất phải có nguyên do. Mà nguyên do thì...

Tôi cứ suy tư về những cái Nhất mà chỉ có ở Việt Nam mới ...cuồng Nhất. Từ ly cà phê lớn nhất, cái bánh chưng to nhất...rộn ràng để đến 11 cái nhất của ngôi chùa này. Thực chất thì hầu hết những cái nhất không để lại chút lắng đọng gì trong tôi. Chắc chắn nhiều người giống tôi. Vậy thì, người thiết kế rỗi việc hay muốn thể hiện gì cho cái nhất tưởng ghê gớm ấy? Đôi khi, người ta còn so sánh nữa. Nực cười nhất mỗi vấn đề nhất kia, nó đem lại ích lợi gì cho cộng đồng đây? Hay chỉ là những phút tự sướng ít ỏi?

Nhưng...hình như tôi lại cố chấp hay gàn quải rồi. Bởi khi ngồi trên xe trở lại Khách Sạn, tôi nói suy nghĩ của mình thì ngay lập tức ông bạn ngồi cách ghế phản đối:" Những cái nhất là được của đấy! Đời mấy tí?

Tìm hiểu tiếp thì chùa này mới xây dựng vào những năm 1950.

Trên đường về, tòong teng trước ghế ngồi lại vẫn là một giò Lan lá mít.

Tôi không quên gửi mail bài bút ký dự thi. Tất nhiên, khi thi thì ai cũng hi vọng bài của mình được sử dụng. Là người viết, tôi tôn trọng luật chơi. Tôi không sử dụng bài thi của mình khi chưa xin phép Ban Tổ chức. Cho đến khi kết thúc cuộc thi, nếu bài thi sử dụng xong, tôi cũng sẽ xin phép chuyển đăng bài lên Ước Mơ Nhỏ này để chí ít 1 độc giả (Ông Thọ Dũng) đọc cho vui!

Bên Hồ Vàng

Chùa Linh Phước

Sáng lập viên

Ông : Đăng Thọ Dũng
Emai: dangthodung@yahoo.com
Số TK  Ước Mơ Nhỏ - Đặng Thọ Dũng: 2009206008503
Tại: Ngân hàng Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn, Chợ Mới, Đà Nẵng 
                                                                                                                                                                                                

Lời ngỏ

Sống là cho…
Triết học phương đông có câu: “Làm cho mình là làm cho cuộc sống, còn làm cho người là làm cho cuộc đời!”.
Với quan điểm nhân thiện, câu nói trên đã đi xuyên suốt lịch sử và làm nền tảng nhân ái của loài người. Đối với chúng tôi nó có một ý nghĩa cực kỳ sâu sắc...
  • Tin mới

  • Đọc nhiều nhất

Video: Tủ sách Yêu thương UMN

Nhấn vào để xem

Thư viện ảnh