Ước Mơ Nhỏ - Tất cả vì trẻ em nghèo

tiếp theo: PnomPhenh - nước mã hồi

Chúng tôi quay vào rừng. Rừng thật nguyên sơ và hùng vĩ. Những cây cao chót vót tỏa tán. Những cây nhỏ hơn cũng cố vươn len lên tìm ánh nắng dù thân nó thật khẳng khiu. Mỗi cây lại đan chằng chịt dây leo. Ngửa cổ lên nhìn, tôi vẫn thấy những chùm Phong lan trác tuyệt. Những thân lan thòng xuống. Cái thân thì khô. Cái thân thì héo bên cạnh những thân tơ lá cách đẹp như đúc bằng nhựa.

Tôi đảm bảo rằng, cứ một bụi giả hạc rừng kia mang về đến Sài Gòn có giá không dưới 3 triệu đồng. Tôi say mê ngắm những thân lá mít, lá tre của dòng Phi điệp rừng đầy giá trị. Càng giá trị hơn khi chùm lan nó nói rất rõ sự cao tuổi lâu đời vì có thân khô dòng cụ kị, thân héo dòng ông bà và thân tơ dòng bố mẹ. tất nhiên, kèm đó là những mầm gốc sinh động đầy sức sống. Cái máu làm ăn của tôi bốc lên. Chỉ trong vòng 3 giờ đồng hồ, tôi có thể thu gom và động viên các bạn Kam leo trèo đang giỏi kia vơ vét thu gom vài bao tải lan rừng. Nhất là hai bên đường, người ta cũng bày bán phong lan rất rẻ. Nếu mang về 2 bao tải, bán vứt đi ở khu Thành Thái cũng bỏ túi mươi triệu. Thế nhưng cái số tôi kém tiền. Kém ở chỗ tôi đang …du lịch bất hợp pháp. Có nghĩa là…thằng tiểu ngạch! Mấy bao tải lan rừng đến cửa khẩu sẽ chẳng có ai trông coi và di chuyển trong khi tôi phải…vượt biên về Việt Nam. Loằng ngoằng một tí là chúng nó tóm cái hộ chiếu không có dấu Ba Vét này nộp về Đại sứ quán thì chờ kiểm điểm, bảo lãnh ốm đòn.  Lúc ấy thì các em lan có mà thành….dưa muối! Thôi, lợi bất cập hại! Tôi nén lòng quên đi!

Thế nhưng, cái máu ham lan của cuối đời gặp em cũng chả bỏ được. Trên đường về, tôi mua 2 bó Quế lan hương kiểu lá nhựa mà mỗi bó chỉ…1 USD. Quá tuyệt! Tất nhiên, cái bịch phong lan này đường về Việt Nam tôi vứt đày liều nơi gầm ghế cuối xe. May sao, khi vượt biên trót lọt, chờ đón xe đâu đó, nhìn sang mấy em lan còn nguyên!

Trở lại vòng về Siemriep, con xe của chúng tôi chạy cứ băng băng. Nhưng tài xế thì gallant vãi. Ngoắc cái xin là gã ngừng, lúc mua phong lan, lúc kiếm trái cây. Thích nhất là những cây ổ phụng (còn gọi ổ quạ) bên này mua 1 USD nó bán hẳn 10 gốc nho nhỏ. Chả bù cho bên mình cứ 50 k/1 cây nho nhỏ. Thậm chí, có thằng rao bán trên chợ tốt còn gắn mác phong thủy cho cái cây ổ quạ này và nó táng…1600 k/2 cây! Không có nhẽ bảo nó người mua mang về xay nhỏ trộn làm thuốc đau mắt!

Loanh quanh Siemriep mãi cũng vậy. Chúng tôi bắt đầu xuôi về Pnomphenh. Lần này khôn hơn, chúng tôi mua vé cái xe 16 chỗ ngồi. Quả thật, xe chạy nhanh, không ngừng rước với trả khách tùm lum như xe đò to. Chỉ 1 giờ chiều, chúng tôi đã ngồi gọn gàng trên xe tuk tuk. Về chuyện khách sạn, chúng tôi bảo nhau tìm thuê cái phòng dưới 20 USD cho đơn giản. Thế nhưng của đáng tội lại thêm phiền vì cái máy lạnh nó hơi kêu. Có muỗi và nhất là tiện nghi thì quá cà mèng!

Mỗi lần ra vào là thằng lễ tân với bảo vệ nhấm nháy rủ chơi gái và mát xa. Quá mệt!

Ở Pnomphenh, chúng tôi dự kiến đi Hoàng Cung, chợ và có thể thì Đài độc lập. Cậu tuk tuk còn rủ đi nhà tù Tuoileng. Nó bảo người Việt qua hay tới đó. Chúng tôi lắc đầu. Báu gì ngắm mấy cái xương kèo với đầu lâu mà lại phải trả tiền?

Đường phố Nam Vang bây giờ kẹt lắm. Xe cứ ngược xuôi, quay đầu và đỗ đại. Ngồi trên xe mà mệt thay cho tài xế. Hoàng cung vẫn vậy. Chúng tôi không muốn vào trong vì tiếc tiền mua vé bởi ai cũng đi vài lần rồi. Bên ngoài thì chỉ nhiều bồ câu. Trộm nghĩ nếu không nấu cháo bớt thì ít năm nữa cứ phân chim cũng đủ khổ. Nói thế bới chỉ cách nay mấy năm tôi qua, đàn chim còn ít. Vậy mà giờ đông như...Nguyên!

Chúng tôi vào chợ Rút Xây. Phải nói là hàng hóa rất phong phú. Tuy nhiên hình như món gì cũng đắt hơn so với Việt Nam. Hủ tiếu Nam Vang vẫn vậy. Cái món lạ và hấp dẫn tự do nhất có lẽ vẫn là sòng bạc. Tất nhiên, với những kẻ khô máu như chúng tôi thì các em hồ lỳ có ối a cả chục lần cũng chỉ là ria rô mà thôi!

Ở Nam Vang 1 ngày, sau đó chúng tôi mua vé về Việt Nam. Thật tiện khi trên xe cũng có 2 em đi lậu về bên ta. Mỗi em cậu phụ xe thu 20 USD. Tôi cũng quyết tâm gia nhập nhóm này. Cậu phụ xe nhìn tôi như nhìn…lục thum. Chắc nó không ngờ một ông lão chững chạc thế này lại có thể vui vẻ theo đường tiểu ngạch.

Xe vần vũ gần nửa ngày rồi cũng tới Ba Vet. Bên họ gọi Ba Vet còn bên ta thì Mộc Bài. Đường đất gì mà bụi kinh khủng. Cơm trưa xong thì cậu phụ xe mang đến cho tôi một vị xe ôm lão luyện bảo rằng đi theo hắn. Tôi ngồi lên xe máy. Gã đưa cho tôi chiếc nón bảo hiểm. Tôi bảo không cần! Gã trợn mắt:” Cả cơ nghiệp nhà cháu có mỗi cái xe kiếm cơm. Để vi phạm mà nó giữ xe cả nhà đói!”.

Xe chạy băng băng. Mấy lần cái túi máy ảnh muốn trượt khỏi vai tôi. Qua trạm Kam lần này không thấy giam tiền 60 k như lúc đi. Tới trạm tiếp theo thì cậu lính đen mun bảo tôi giở túi cho hắn nắn bóp. Chả biết nó tìm gì nhưng hỏi tên rồi quay vào ghi chép. Chúng tôi cứ thế lên xe và vút cái chợt nhận ra chữ HTX Chiến Thắng hay Quyết Tâm gì đó. Xe ôm nó bảo qua đất mình rồi!

Xem ra vòng về đi gọn hơn vòng trước. Xe ôm nó chở tôi đến cái quán cà phê rồi hất hàm:” Kia là Mộc Bài, cách 800 m. Bác ngồi đây, xe đò qua thì đón bác. Nửa giờ nữa chứ không nhanh đâu!”. Tài nhỉ? Có 20 USD chả phải lăn tay, chả phải soi chiếu, chả phải xếp hàng, chả phải gì gì! cái Tiền hiệu quả gớm.

Đang nghĩ thì điện thoại reo ầm ầm. Mấy đứa con gọi hỏi ba đang ở đâu? Sao không thấy liên lạc gì hết! Hộ chiếu hết hạn sao vẫn đi??? Cả nhà đang lo. Rối tung hết cả!!!

Gớm! làm gì mà rối lên! Tao mua khô cá tra biển hồ về cho mà ăn. Chờ đó!

Chân dung anh hướng dẫn yêu quí của tôi...

Chân đất leo núi

Cái giếng này kỳ lạ. Nó nằm trong tảng đá trên núi cao nhất nhưng lúc nào cũng đầy nước

Cây ổ phụng (ổ quạ)

Hết


Tin mới hơn:
Tin trước đây:

Sáng lập viên

Ông : Đăng Thọ Dũng
Emai: dangthodung@yahoo.com
Số TK  Ước Mơ Nhỏ - Đặng Thọ Dũng: 2009206008503
Tại: Ngân hàng Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn, Chợ Mới, Đà Nẵng 
                                                                                                                                                                                                

Lời ngỏ

Sống là cho…
Triết học phương đông có câu: “Làm cho mình là làm cho cuộc sống, còn làm cho người là làm cho cuộc đời!”.
Với quan điểm nhân thiện, câu nói trên đã đi xuyên suốt lịch sử và làm nền tảng nhân ái của loài người. Đối với chúng tôi nó có một ý nghĩa cực kỳ sâu sắc...
  • Tin mới

  • Đọc nhiều nhất

Video: Tủ sách Yêu thương UMN

Nhấn vào để xem

Thư viện ảnh